Hiển thị các bài đăng có nhãn Tin. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tin. Hiển thị tất cả bài đăng
Chủ Nhật, 14 tháng 2, 2016
Thứ Sáu, 2 tháng 10, 2015
Theo yêu cầu của nhiều bạn đọc muốn hướng dẫn cụ thể các bước để rút gọn link kiếm tiền với Ouo.io. Hôm nay H2vui sẽ hướng dẫn chi tiết các bước thực hiện trên bài viết trước sau đó mình sẽ làm video cho mọi người xem trực tiếp sẽ dễ hiểu hơn nữa.



Link demo sau khi rút gọn http://goo.gl/T1ffwM bạn có thể click vào link hoặc copy dán lên trình đuyệt cũng được.
Ouo nó khác với các dịch vụ khác là bạn phải check và checkbox I’m not a robot. Đây là công cụ chống spam của Google. Sau khi check xong rồi bạn đợi 3s link sẽ xuất hiện. Bạn click vào Getlink để đến link mình cần.
Chú ý: Một vấn đề khó khăn ở đây là công cụ chống spam của Google có thể làm cản trở người dùng. Vì nếu Google nghi ngờ gì đó nó sẽ yêu cầu nhập mã bảo mật hoặc khó hơn là chọn hình ảnh đúng theo yêu cầu. Nếu người dùng không biết hoặc không kiên nhẫn thì họ sẽ bỏ qua không thực hiện nữa cũng đồng nghĩa là bạn sẽ không có tiền.

Bước 1: Đăng ký tài khoản Ouo.io : Tại đây
Bước 2: Nhập thông tin đăng ký
Bước 3: Xác nhận email
Sau khi đăng ký thành công bạn vào tài khoản email để kích hoạt xong mới đăng nhập được nhé. Nếu bạn không tìm thấy email kích hoạt thị hãy vào thư mục spam thử xem có không. Nếu không có nữa bạn đợi tý vài phút có thể mail tới chậm hơn dự kiến.Bước 4: Đăng nhập
Bạn đăng nhập bằng Username và mật khẩu đã đăng ký trước đó.Bước 5: Tạo link rút gọn và kiếm tiền
Trước khi bạn rút gọn link thì bạn phải có link thật hữu ích và cần thiết cho nhiều người như link bài viết hay, link phim cực hot nào đó, link tài liệu, link phần mềm, link khuyến mãi,….tất cả những link nào mà bạn biết có người cần thì mình rút gọn link đó. Sau khi rút gọn xong thì mình có thể đặt trong bài viết của blog cá nhân, trên diễn đàn, trên comment blog, mạng xã hội, thông qua email,….Bước 6: Thực hiện demo thử một link bạn đã rút gọn xem có OK chưa nhé
Tại sao bạn phải kiểm tra trước khi chia sẻ. Tất nhiên là cái gì mình làm xong rồi phải kiểm tra lại xem có đúng như vậy không, hay có hoạt động đúng như ý mình không. Nếu bạn không thử trước mà chia sẻ cho nhiều người họ click vào link của bạn nhưng không đến được trang họ cần thì họ nghỉ bạn đang lừa dối họ. Và tất nhiên là họ sẽ không tin bạn và không bao giờ họ click vào link của bạn nữa. Cho nên bạn hãy đảm bảo rằng link của bạn copy đúng và hoạt động tốt.Link demo sau khi rút gọn http://goo.gl/T1ffwM bạn có thể click vào link hoặc copy dán lên trình đuyệt cũng được.
Ouo nó khác với các dịch vụ khác là bạn phải check và checkbox I’m not a robot. Đây là công cụ chống spam của Google. Sau khi check xong rồi bạn đợi 3s link sẽ xuất hiện. Bạn click vào Getlink để đến link mình cần.
Chú ý: Một vấn đề khó khăn ở đây là công cụ chống spam của Google có thể làm cản trở người dùng. Vì nếu Google nghi ngờ gì đó nó sẽ yêu cầu nhập mã bảo mật hoặc khó hơn là chọn hình ảnh đúng theo yêu cầu. Nếu người dùng không biết hoặc không kiên nhẫn thì họ sẽ bỏ qua không thực hiện nữa cũng đồng nghĩa là bạn sẽ không có tiền.
Bước 7: Hãy chia sẻ link và kiến tiền
Với Ouo.io bạn sẻ nhận được 1.5$/1000view là khá cao so với các dịch vụ rút gọn link hiện nay. Cho nên bạn ưu tiên sử dụng dịch vụ này nhé. Nếu đối tượng của bạn ở Mỹ và các nước phát triển khác thì số tiền còn lớn hơn nhiều đó. Số tiền bạn có được nhiều hay ít là tùy vào số người click vào link rút gọn của bạn đó. Chúc bạn thành công và kiếm nhiều tiền.Bước 8: Cách rút tiền về Paypal
Bạn vào Setting—> Profile nhập địa chỉ email Paypal vào Withdrawal Email và chọn phương thức thanh toán là Paypal. Sau khi bạn đủ 5$ thì Ouo sẽ tự động chuyển tiền vào tài khoản Paypal của bạn. Đối với Ouo.oi mình đã nhận được thanh toán mấy tháng gần đây rồi nên rất uy tính nhé bạn yên mà sử dụng.Thứ Tư, 9 tháng 9, 2015
20:33
Unknown
Tin
No comments
BERLIN -- German Chancellor Angela Merkel, reflecting on "a moving, in some parts breathtaking weekend behind us," said Monday that all EU countries should help to accommodate the human tide of Arabs, Asians and Africans seeking refuge from war and poverty.
French President Francois Hollande announced his country would welcome 24,000 refugees, while he and Merkel had agreed on a formula for spreading the migrant load across Europe.
But Hungary's prime minister, Viktor Orban, said he wasn't prepared to pitch in and questioned how any EU quota system based on current figures could resolve the real issue of unrelenting immigration.
Even as calm returned Monday to the main Austria-Hungary border crossing where more than 15,000 people crossed over the weekend en route to Germany, Hungary's leader hit back at European partners who blamed his country for stoking the chaos.
Merkel told reporters in Berlin that Germany would ensure that those who need protection receive it, but those who stand no chance of getting asylum would be swiftly returned to their homelands. Germany is preparing to receive by far the largest number of immigrants, an estimated 800,000 by the end of the year, and Merkel said other EU nations should take some.
"Germany is a country willing to take people in, but refugees can be received in all countries of the European Union in such a way that they can find refuge from civil war and from persecution," she said.
Outside the EU, British Prime Minister David Cameron said the U.K. will resettle up to 20,000 Syrians from camps in Turkey, Jordan and Syria over the next five years. Announcing the vast expansion of Britain's refugee program, he told Parliament Monday that Britain has a moral responsibility to act, citing shocking images in recent days. Cameron said vulnerable children and orphans will be given priority.
Orban mocked the European Union's efforts to distribute migrants through a quota system and compared Hungary to a "black sheep" representing a voice of reason in the EU flock of 28 countries.
He said Europe first must focus on security measures designed to force travelers from troubled lands to seek asylum in neighboring countries, not travel thousands of miles (kilometers) into the heart of Europe. He said the current discussions on a new quota to handle 120,000 migrants soon would lead to discussions on hosting millions more.
"We represent the position of what the Americans call `first things first,'" Orban told Hungarian ambassadors meeting in Budapest. "As long as we are unable to defend Europe's external borders, it makes no sense to talk about the fate of the immigrants."
Orban also displayed his brash approach to foreigners, praising the resident Muslims of Hungary - well under 1 percent of the population - because of their food.
"We are truly glad that there are kebab shops on our avenues. We like buying lamb from Syrian butchers at Easter," Orban said.
Austrian Chancellor Werner Faymann and other EU leaders have blamed Orban for bungling Hungary's intake of migrants so badly that it left Austria and Germany no choice but to open their borders to thousands who had complained of neglect and human rights violations in Hungary and refused to stay in refugee camps there.
Hans Peter Doskozil, police chief of Burgenland in eastern Austria, said more than 15,000 people crossed from Hungary by foot, bus, train and car over the weekend. Austria ordinarily would require all asylum seekers to register there, but in an exceptional gesture permitted all to travel onward chiefly by train to Germany, their overwhelming destination of choice.
Austria said Monday it intended to stop providing special trains for more migrant loads because of dissipating demand.
"The situation is under control," Austrian Railways spokesman Michael Braun said after three special trains for migrants left Vienna's Westbahnhof for the southern German city of Munich earlier Monday.
But further south on the migrants' epic, meandering path to Germany, the situation remained fraught with fear and anger.
Police near Hungary's southern border with non-EU member Serbia blocked more than 100 new arrivals from walking out of a field that serves as the first holding center.
Tempers flared as the people, chiefly identifying themselves as Syrian, demanded to be allowed to walk away rather than wait hours for infrequent bus service that would take them to a nearby Hungarian registration camp. Police, some donning surgical masks and gloves in fear that the foreigners might have infectious diseases, pushed them back to the side of the road and insisted they must wait for buses.
Near the village of Idomeni on Greece's northern border with Macedonia, scuffles broke out early Monday between police and people waiting to cross, as the crowd grew to nearly 2,000. Tensions eased after authorities, who had been allowing only small groups to cross every half hour, began moving people more quickly. Eventually the crowd thinned, with an estimated 1,000 crossing by midday.
Greek police earlier said about 5,000 had crossed into Macedonia during the previous 24 hours.
Greece's migration minister, Yiannis Mouzalas, estimated that at least two thirds of the more than 15,000 travelers stranded on the eastern Aegean island of Lesbos would be ferried to mainland Greece in the next five days. Lesbos bears the brunt of the refugee influx from nearby Turkey, with more than 1,000 arriving daily on small boats in often dangerous conditions.
In a late-night meeting that lasted until early Monday in Berlin, the German government agreed to spend 6 billion euros ($6.6 billion) next year to support asylum seekers. It also decided to make it easier to deport those from countries considered stable nations such as Montenegro, Kosovo and Albania.
The government's reformed aid package will include less cash in hand for asylum seekers but better non-cash benefits, including improved housing and language classes.
Merkel's deputy, Sigmar Gabriel, said integrating the migrants into society would require confronting the fears of native Germans.
"I say this quite openly, there will be conflicts," the economy minister told reporters. "The more openly we talk about the fact that people are worried, that there's fear in the country and that there may be conflicts, will I think help us deal with this realistically and confront reality."
German media reported that five asylum seekers were injured in a fire Monday in Rottenburg in southwest Germany. Three were injured when they jumped from the burning house, while two others were treated for smoke inhalation.
German officials specified no cause of the fire, though right-wing militants in Germany have set fire to other properties earmarked for asylum seekers in recent weeks.
Jahn reported from Vienna. Associated Press reporters Pablo Gorondi, Alexander Kuli and Shawn Pogatchnik in Budapest, Nicolae Dumitrache in Roszke, Hungary, Lori Hinnant in Paris, Kirsten Grieshaber in Berlin, Gregory Katz in London, and Giannis Papanikos in Idomeni, Greece, contributed to this report.
French President Francois Hollande announced his country would welcome 24,000 refugees, while he and Merkel had agreed on a formula for spreading the migrant load across Europe.
But Hungary's prime minister, Viktor Orban, said he wasn't prepared to pitch in and questioned how any EU quota system based on current figures could resolve the real issue of unrelenting immigration.
Photos
Two Austrian police officers look to Hungary on the border between Hungary and Austria, in Nickelsdorf, austria on Sept. 7, 2015. (AP / Ronald Zak)
German chancellor Angela Merkel leaves after a joint press conference with Vice Chancellor Sigmar Gabriel after a meeting of the coalition committee about refugees in Europe, Berlin, Germany, on Sept. 7, 2015. (AP / Michael Sohn)
Migrants sit in the car of an Austrian citizen, member of a group of volunteers who decided to transport migrants from Hungary to Austria, in central Budapest, Hungary, before their departure on Sept. 6, 2015. (Zsolt Szigetvary / MTI)
Merkel told reporters in Berlin that Germany would ensure that those who need protection receive it, but those who stand no chance of getting asylum would be swiftly returned to their homelands. Germany is preparing to receive by far the largest number of immigrants, an estimated 800,000 by the end of the year, and Merkel said other EU nations should take some.
"Germany is a country willing to take people in, but refugees can be received in all countries of the European Union in such a way that they can find refuge from civil war and from persecution," she said.
Outside the EU, British Prime Minister David Cameron said the U.K. will resettle up to 20,000 Syrians from camps in Turkey, Jordan and Syria over the next five years. Announcing the vast expansion of Britain's refugee program, he told Parliament Monday that Britain has a moral responsibility to act, citing shocking images in recent days. Cameron said vulnerable children and orphans will be given priority.
Orban mocked the European Union's efforts to distribute migrants through a quota system and compared Hungary to a "black sheep" representing a voice of reason in the EU flock of 28 countries.
He said Europe first must focus on security measures designed to force travelers from troubled lands to seek asylum in neighboring countries, not travel thousands of miles (kilometers) into the heart of Europe. He said the current discussions on a new quota to handle 120,000 migrants soon would lead to discussions on hosting millions more.
"We represent the position of what the Americans call `first things first,'" Orban told Hungarian ambassadors meeting in Budapest. "As long as we are unable to defend Europe's external borders, it makes no sense to talk about the fate of the immigrants."
Orban also displayed his brash approach to foreigners, praising the resident Muslims of Hungary - well under 1 percent of the population - because of their food.
"We are truly glad that there are kebab shops on our avenues. We like buying lamb from Syrian butchers at Easter," Orban said.
Austrian Chancellor Werner Faymann and other EU leaders have blamed Orban for bungling Hungary's intake of migrants so badly that it left Austria and Germany no choice but to open their borders to thousands who had complained of neglect and human rights violations in Hungary and refused to stay in refugee camps there.
Hans Peter Doskozil, police chief of Burgenland in eastern Austria, said more than 15,000 people crossed from Hungary by foot, bus, train and car over the weekend. Austria ordinarily would require all asylum seekers to register there, but in an exceptional gesture permitted all to travel onward chiefly by train to Germany, their overwhelming destination of choice.
Austria said Monday it intended to stop providing special trains for more migrant loads because of dissipating demand.
"The situation is under control," Austrian Railways spokesman Michael Braun said after three special trains for migrants left Vienna's Westbahnhof for the southern German city of Munich earlier Monday.
But further south on the migrants' epic, meandering path to Germany, the situation remained fraught with fear and anger.
Police near Hungary's southern border with non-EU member Serbia blocked more than 100 new arrivals from walking out of a field that serves as the first holding center.
Tempers flared as the people, chiefly identifying themselves as Syrian, demanded to be allowed to walk away rather than wait hours for infrequent bus service that would take them to a nearby Hungarian registration camp. Police, some donning surgical masks and gloves in fear that the foreigners might have infectious diseases, pushed them back to the side of the road and insisted they must wait for buses.
Near the village of Idomeni on Greece's northern border with Macedonia, scuffles broke out early Monday between police and people waiting to cross, as the crowd grew to nearly 2,000. Tensions eased after authorities, who had been allowing only small groups to cross every half hour, began moving people more quickly. Eventually the crowd thinned, with an estimated 1,000 crossing by midday.
Greek police earlier said about 5,000 had crossed into Macedonia during the previous 24 hours.
Greece's migration minister, Yiannis Mouzalas, estimated that at least two thirds of the more than 15,000 travelers stranded on the eastern Aegean island of Lesbos would be ferried to mainland Greece in the next five days. Lesbos bears the brunt of the refugee influx from nearby Turkey, with more than 1,000 arriving daily on small boats in often dangerous conditions.
In a late-night meeting that lasted until early Monday in Berlin, the German government agreed to spend 6 billion euros ($6.6 billion) next year to support asylum seekers. It also decided to make it easier to deport those from countries considered stable nations such as Montenegro, Kosovo and Albania.
The government's reformed aid package will include less cash in hand for asylum seekers but better non-cash benefits, including improved housing and language classes.
Merkel's deputy, Sigmar Gabriel, said integrating the migrants into society would require confronting the fears of native Germans.
"I say this quite openly, there will be conflicts," the economy minister told reporters. "The more openly we talk about the fact that people are worried, that there's fear in the country and that there may be conflicts, will I think help us deal with this realistically and confront reality."
German media reported that five asylum seekers were injured in a fire Monday in Rottenburg in southwest Germany. Three were injured when they jumped from the burning house, while two others were treated for smoke inhalation.
German officials specified no cause of the fire, though right-wing militants in Germany have set fire to other properties earmarked for asylum seekers in recent weeks.
Jahn reported from Vienna. Associated Press reporters Pablo Gorondi, Alexander Kuli and Shawn Pogatchnik in Budapest, Nicolae Dumitrache in Roszke, Hungary, Lori Hinnant in Paris, Kirsten Grieshaber in Berlin, Gregory Katz in London, and Giannis Papanikos in Idomeni, Greece, contributed to this report.
Thứ Năm, 6 tháng 8, 2015
03:45
Unknown
Tin
No comments
Vào ngày kết hôn, mẹ hỏi tôi: “Hai người trông giống ăn mày ngồi ở nơi vắng vẻ kia là ai vậy?
………Sau khi đọc xong tôi đã khóc..
Xin hãy kiên nhẫn đọc tiếp………..
Khi tôi nhìn sang, chợt thấy một ông lão đang nhìn chằm chằm về phía mình, bên cạnh còn có một bà lão. Thấy tôi nhìn sang, họ liền vội vã cúi gầm mặt xuống. Tôi không quen biết gì với cả hai người, nhưng nhìn họ cũng không giống những người ăn xin, quần áo họ mặc trông còn mới. Điều khiến mẹ nói họ giống ăn mày là vì cái lưng còng, bên cạnh còn có cây gậy.
Mẹ bảo Thiên Trì vốn là cô nhi, bên đó vốn không có người thân đến, nếu như không phải chỗ quen biết gì thì hãy đuổi họ đi.
“Thời buổi này, những người ăn xin rất là xấu nết, cứ thích đợi ở trước cửa nhà hàng, thấy nhà nào có đám tiệc liền giả làm người thân đến ăn chực”.
Tôi nói: “Chắc không vậy đâu mẹ, để con gọi Thiên Trì đến để hỏi thử xem sao?”
Thiên Trì giật mình hoảng loạn khiến cho những bó hoa tôi đang cầm trên tay rơi “bịch” xuống đất, cuối cùng anh ấp a ấp úng nói họ chính là ông chú và bà thím của mình.
Tôi khẽ liếc mẹ một cái, ý nói rằng suýt chút nữa đã đuổi người thân đi rồi.
Mẹ nói: “Thiên Trì, con không phải là cô nhi sao? Vậy thì người thân ở đâu ra vậy?”
Thiên trì sợ mẹ, cúi gầm mặt xuống nói đó là họ hàng xa của anh, rất lâu đã không qua lại rồi, nhưng kết hôn là chuyện lớn, trong nhà ngay cả một người thân cũng không đến, trong lòng cảm thấy rất đáng tiếc, vậy nên…..
Tôi dựa vào vai Thiên Trì, trách anh có người thân đến mà không nói sớm, chúng ta nên đặt cho họ một bàn, nếu đã là họ hàng thân thích thì không thể ngồi ở bàn dự bị được.
Thiên Trì ngăn lại, nói là cứ để họ ngồi ở đó đi, ngồi ở bàn khác họ ăn uống cũng không thấy thoải mái.
Mãi đến lúc mở tiệc, ông chú và bà thím cũng vẫn ngồi ở bàn đó.
Lúc mời rượu đi ngang qua bàn hai người ngồi, Thiên Trì do dự một hồi rồi vội kéo tôi đi ngang qua. Tôi ngoảnh đầu nhìn lại, thấy họ cúi mặt xuống đất, nghĩ ngợi một hồi, tôi kéo Thiên Trì trở lại: “Ông chú, bà thím, chúng con xin kính rượu hai người!”.
Hai người ngẩng đầu lên, có phần ngạc nhiên nhìn chúng tôi.
Đầu tóc hai cụ đều đã bạc trắng hết cả, xem ra già nhất cũng đã bảy tám chục tuổi rồi, đôi mắt của thím rất sâu, mặt tuy đối diện với tôi nhưng ánh mắt cứ lờ đờ, chớp giật liên hồi.
Tôi lấy tay quơ qua quơ lại vô định trước mặt bà thím, không thấy có phản ứng gì, thì ra bà thím là một người mù.
“Ông………ông chú…. bà thím….., đây là vợ con Tiểu Khiết, bây giờ chúng con xin được kính rượu hai người!”, Thiên Trì đang dùng giọng quê để nói chuyện với họ.
“Ờ…..ờ……”, ông chú nghiêng nghiêng ngả ngả đứng dậy, tay trái vịn vào vai của thím, còn tay phải run run nhấc ly rượu lên, lòng bàn tay đều là những vết chai màu vàng, giữa những khe móng tay dày cộm còn dính lại bùn đất màu đen.
Những tháng ngày bán mặt cho đất bán lưng cho trời khiến cho họ bị còng lưng quá sớm. Tôi kinh ngạc phát hiện rằng, chân phải của ông chú là một khoảng trống không.
Bà thím thì bị mù, ông chú thì bị què, sao lại trên đời lại có một đôi vợ chồng như thế?
“Đừng có đứng nữa, hai người hãy ngồi xuống đi”.
Tôi đi sang dùng tay dìu họ. Ông chú loạng choạng ngồi xuống, lúc ấy không hiểu tại sao bà thím lại nước mắt đầm đìa, chảy mãi không thôi, còn ông chú thì chẳng nói chẳng rằng lấy tay vỗ nhẹ vào lưng bà. Tôi thật muốn khuyên họ vài câu, nhưng Thiên Trì đã kéo tôi rời khỏi .
Tôi nói với Thiên Trì rằng: “Đợi đến khi họ về nhà hãy cho họ chút tiền đi, tội nghiệp quá. Hai người đều bị tàn tật cả, những tháng ngày sau này không biết ông bà phải sống thế nào đây”.
Thiên Trì gật gật đầu không có nói gì cả, chỉ ôm chặt lấy tôi.
Đêm trừ tịch đầu tiên sau ngày cưới
Thiên Trì bảo rằng dạ dày bị đau nên không ăn cơm tối được, cứ thế đi về phòng ngủ. Tôi bảo mẹ hãy nấu chút cháo, rồi cũng theo vào phòng. Thiên Trì nằm trên giường, trong mắt vẫn còn đọng nước mắt.
Tôi bảo: “Thiên Trì không nên như vậy, đêm trừ tịch đầu năm mà không ăn cơm tối với cả nhà, lại còn chạy về phòng như thế nữa. Cứ như là cả nhà em bạc đãi anh vậy, cứ mỗi lần đến ngày lễ Tết đều bị đau dạ dày, sao lại có chuyện như vậy được? Thật ra em biết anh không phải là bị đau dạ dày, nói đi, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?”
Thiên Trì rầu rĩ một hồi lâu, rồi nói: “Xin lỗi, chỉ là anh nhớ đến ông chú và bà thím, còn có ba mẹ đã mất của anh nữa. Anh sợ trong lúc ăn cơm không nhịn được, sẽ khiến cho ba mẹ không vui nên mới nói là bị đau dạ dày”.
Tôi ôm chầm lấy anh, nói: “Ngốc quá, nhớ họ thì khi đón Tết xong chúng ta sẽ cùng đi thăm họ là được rồi, hơn nữa em cũng rất muốn biết là hai người họ sống thế nào”.
Thiên Trì nói: “Thôi, đường núi đó rất khó đi. Em sẽ mệt, hãy đợi khi nào đường xá thông suốt, chúng ta khi đó chắc cũng đã có con cái rồi, lúc đó sẽ dẫn em đến đó thăm họ vậy”.
Trong lòng tôi rất muốn nói: “Đợi đến khi chúng ta có con rồi, chắc họ đã không còn nữa!”, nhưng không dám nói ra, chỉ nói hãy gửi chút tiền và đồ dùng cho họ vậy!
Giữa kì trung thu năm thứ hai
Tôi vừa khéo đang công tác ở bên ngoài, Tết Trung Thu ngày đó lại không về nhà được.
Tôi rất nhớ Thiên Trì và ba mẹ, nên liền gọi điện cho Thiên Trì nấu cháo điện thoại rất lâu.
Tôi hỏi Thiên Trì rằng những lúc nhớ tôi ngủ không được thì làm thế nào đây?
Thiên Trì bảo là lên mạng hoặc là xem ti vi, nếu như vẫn không được thì nằm ở đó, mở to mắt mà nhớ tôi vậy.
Buổi tối hôm đó, chúng tôi nói chuyện mãi đến khi điện thoại hết pin mới thôi.
Vốn dĩ muốn chọc ghẹo chồng một chút, thật không ngờ……
Nằm trên giường ngủ trong khách sạn, nhìn ánh trăng tròn bên ngoài cửa sổ, tôi làm thế nào cũng không ngủ được. Mở to đôi mắt mà nước mắt cứ chảy mãi không ngừng, tôi thất sự rất nhớ Thiên Trì, nhớ ba và mẹ.
Nghĩ rằng Thiên Trì chắc cũng không ngủ được, nói không chừng vẫn còn đang ở trên mạng.
Tôi liền bật dậy mở vi tính, tạo một cái nick mới tên là “lắng nghe lòng bạn”, để chọc ghẹo Thiên Trì một chút. Dò tìm một chút, quả nhiên Thiên Trì vẫn còn ở đó, tôi chủ động nhập nick của anh, anh chấp nhận.
Tôi hỏi anh: “Ngày Tết trung thu muôn nhà đoàn viên như thế này, sao anh vẫn còn dạo chơi trên mạng vậy?”
Anh trả lời: “Vì vợ tôi đang đi công tác bên ngoài, tôi nhớ cô ấy đến không ngủ được, vậy nên lên mạng xem thế nào”.
Tôi rất vừa ý với câu nói này.
Tôi lại gõ tiếp: “Vợ không có nhà, có thể tìm một người tình khác để thay thế mà, giống như nói chuyện trên mạng vậy nè, tâm sự để tự an ủi mình một chút”.
Một lúc lâu, anh ấy mới trả lời lại: “Nếu như cô muốn tìm người tình, vậy thì xin lỗi vậy, tôi không phải là người cô cần tìm, tạm biệt”.
“Xin lỗi, tôi không phải là có ý đó, anh đừng giận nha”, Pa….pa…pa…Tôi vội vàng gửi tin nhắn cho anh.
Một lát sau, anh ấy hỏi tôi: “Sao bạn lại dạo chơi trên mạng vậy?”
Tôi nói: “Tôi làm việc bên ngoài, bây giờ cảm thấy rất nhớ ba và mẹ. Lúc nãy cũng vừa mới nói chuyện với bạn trai xong, nhưng vẫn không ngủ được, liền lên mạng để giải trí một chút”.
“Tôi cũng rất nhớ ba và mẹ tôi, chỉ có điều là người thân đang ở bên ngoài, con muốn phụng dưỡng mà không được”.
“Người thân ở bên ngoài, con muốn phụng dưỡng mà không được. Nói vậy là sao?”.
Tôi lặp lại câu này rồi gửi cho anh.
Tôi có chút khó hiểu, Thiên Trì sao lại nói những lời như thế?
“Bạn tên là ‘lắng nghe lòng bạn’, hôm nay tôi sẽ kể cho bạn nghe vậy. Có một vài chuyện mà để trong lòng quá lâu thế nào cũng sẽ sinh bệnh, đem nói ra chắc sẽ dễ chịu hơn một chút, dù sao đi nữa tôi và bạn cũng không biết gì nhau, bạn cứ xem như là nghe một câu chuyện vậy”.
Thế là, tôi tình cờ biết được câu chuyện mà Thiên Trì đã cất giấu trong lòng bấy lâu nay
30 năm trước, cha tôi lúc ấy đã gần 50 tuổi rồi mà vẫn chưa lấy được vợ, vì ông bị què cộng thêm gia cảnh nghèo khó nên không có cô gái nào muốn gả về gia đình ông. Về sau, trong làng có một ông lão ăn xin dẫn theo cô con gái bị mù. Ông già đó bị bệnh rất nặng, ba tôi thấy họ đáng thương liền bảo họ vào nhà nghỉ ngơi. Thật không ngờ vừa nằm xuống thì không dậy được nữa, sau này con gái của ông già đó, cũng chính là cô gái mù kia đã được gả cho ba tôi.
Hai năm sau thì sinh ra tôi.
Nhà chúng tôi sống rất kham khổ, nhưng trước sau tôi vẫn không hề đói bữa nào
Ba mẹ không thể trồng trọt được, không có thu nhập, đành phải tách hạt bắp cho người ta, một ngày lột đến cả mười ngón tay đều sưng rộp lên chảy cả máu, ngày hôm sau liền quấn tấm vải rồi tách tiếp.
Vì để cho tôi được đi học, trong nhà ba mẹ nuôi ba con gà mái, hai con đẻ trứng bán lấy tiền, con còn lại đẻ trứng cho tôi ăn. Mẹ bảo rằng những lúc bà đi xin ăn ở trong thành phố, nghe nói những đứa trẻ trong thành đi học đều được ăn trứng gà, con nhà chúng ta cũng được ăn, sau này nhất định sẽ thông minh hơn cả những đứa trẻ khác trong thành.
Vậy mà trước sau họ đều không ăn, có lần tôi nhìn thấy mẹ sau khi đánh quả trứng vào nồi, bà đã dùng lưỡi liếm liếm những lòng trắng còn sót lại trong vỏ trứng, tôi liền ôm chầm lấy bà khóc sướt mướt. Dù nói thế nào, tôi cũng không chịu ăn trứng nữa, ba tôi sau khi biết được đầu đuôi câu chuyện, tức giận đến mức muốn dùng gậy đánh mẹ. Cuối cùng tôi đã thỏa hiệp, điều kiện tiên quyết chính là chia đều quả trứng đó để ba người chúng tôi cùng nhau ăn. Tuy họ đã đồng ý, nhưng mỗi lần cũng chỉ là dùng răng nhâm nhi một hai miếng cho có vậy thôi.
Những người trong thôn trước giờ đều không hề gọi tên tôi, mà đều gọi tôi là con của ông chồng què bà vợ mù. Ba mẹ chỉ cần nghe thấy có người gọi tôi như vậy, thì nhất định sẽ liều mạng với người đó.
Mẹ nhìn không thấy thì sẽ lấy miếng gạch mà ném loạn xạ cả lên, miệng chửi rằng: “Cái đồ trời đánh nhà chúng mày, chúng tôi tuy bị què bị mù, nhưng con chúng tôi bình thường lành lặn, nên không cho phép chúng mày gọi như thế. Sau này chúng mày sẽ chẳng có đứa nào bằng được con tao cả”.
Kì thi trung học năm đó, đứa con trai của vợ chồng què mù kia thi được giải nhất huyện, khiến cho họ thật sự được nở mày nở mặt một phen. Mọi người trong thị trấn đã chu cấp tất cả số tiền học phí thay nhà chúng tôi, ngày tiễn tôi đi lên thành phố học, ba tôi cũng lần đầu tiền bước ra khỏi làng vùng sâu vùng xa này.
Lúc lên xe, nước mắt tôi chảy mãi không dừng,
Ba một tay chống gậy, một tay lau nước mắt cho tôi
“Vào thành phố rồi hãy cố gắng học hành, sau này sẽ tìm được việc làm và lấy vợ ở đó luôn. Người khác mà có hỏi đến ba mẹ con thì con hãy nói rằng con là trẻ mồ côi, không có ba mẹ, nếu không thì người khác sẽ xem thường con cho xem. Nhất là con sẽ không lấy được vợ, người ta sẽ chê bai con. Nếu làm lỡ việc lấy vợ của con thì ba cũng không còn mặt mũi nào để đi gặp tổ tiên nữa”.
“Ba!”, tôi bảo ông đừng nói nữa, “đây là những lời gì thế, chỉ có những kẻ không ra gì mời không chịu nhận ba mẹ thôi?”
Mẹ cũng nói: “Những lời này đều đúng cả đấy, con phải nghe mới được. Con có còn nhớ lúc còn ở trong trường hay không? Chỉ cần nói con là con cái của vợ chồng què mù trong làng, mọi người thì lập tức khinh thường chế giễu con ngay. Lúc mới bắt đầu, ngay cả thầy cô trong trường cũng không thích con. Sau này nếu con dẫn vợ thành phố về thì hãy nói chúng ta chính là ông chú và bà thím của con”.
Nói xong, bà vừa khóc vừa lau nước mắt.
Ba nó: “Tốt nhất là đừng có dẫn vợ về nhà, hễ dẫn về nhà, mẹ con lại không nhịn được, như vậy sẽ lộ tất cả thì nguy”.
Sau đó, ông liền dúi mười quả trứng gà đã luộc chín sẵn vào lòng tôi, rồi dẫn mẹ đi mất. Tôi đứng lặng nhìn theo hình bóng của họ, nước mắt chảy mãi không thôi.
Nghe kể đến đây, khóe mắt tôi bỗng thấy cay cay, tàn tật không phải là lỗi của họ, đó chẳng qua chỉ là số mệnh buộc họ phải thế, nhưng họ đã sinh cho tôi một Thiên Trì hoàn mỹ.
Thiên Trì ngốc nghếch này, cha mẹ như thế này, thử hỏi còn có cha mẹ nào hoàn mỹ hơn thế nữa chứ.
Tôi rất tức giận, sao anh ấy lại xem thường tôi như thế?
“Vậy sau đó, anh liền nói với vợ anh rằng họ chính là ông chú và bà thím của anh sao?”.Tôi gõ câu hỏi này rồi gửi cho anh
“Vốn dĩ tôi không tin. Người vợ tôi tìm là tôi, chứ không phải ba mẹ, tại sao ngay cả ba mẹ cũng không thể nhận chứ?
Vậy mà tôi ở bên ngoài mười năm, ba mẹ không hề đến trường thăm tôi dù chỉ một lần.
Năm đầu tiên làm việc, tôi muốn dẫn họ vào thành phố chơi, họ đều không chịu, nói rằng nếu chẳng may để cho người khác biết ba mẹ tôi là người tàn tật, họ sẽ bôi tro trát trấu lên mặt tôi, như vậy sẽ ảnh hưởng đến việc lấy vợ của tôi”.
Người thân ở bên ngoài, con muốn tận hiếu mà không được
Cả đời họ đều ở trong vùng núi xa xôi mà không muốn ra ngoài.
Mẹ có nói rằng bà chính là từ thành thị đến đây, nhưng như vậy nào có ý nghĩa gì đâu.
Sau này, tôi đã quen một người bạn gái, khi tôi cho rằng thời cơ đã chín muồi rồi, liền dẫn cô ấy về thăm nhà một chuyến.
Nào có ngờ đâu, sau khi đến nhà, cô ấy ngay cả cơm còn chưa ăn một bữa liền bỏ đi ngay, tôi vội đuổi theo sau, cô ấy nói rằng, nếu phải sống với những người như thế, ngay cả một ngày cô ấy cũng không sống nổi. Còn nói gien nhà chúng tôi có vấn đề, con cái sau này nhất định cũng sẽ không được khỏe mạnh.
Nghe xong những lời này, tôi tức đến nỗi bảo cô ấy rằng đi được bao xa thì cứ đi. Về đến nhà, mẹ tôi đang khóc nức nở, còn ba thì luôn miệng trách mắng tôi. Bảo tôi không nghe những lời họ nói, không muốn đứt hương hỏa nhà chúng tôi.
Về sau, tôi đã quen bạn gái thứ hai, chính là vợ tôi bây giờ.
Tôi rất yêu cô ấy, ngay cả nằm mơ tôi cũng sợ mất cô ấy, nhà của cô ấy lại giàu có, họ hàng thân thích đều là những người có địa vị trong xã hội.
Đã có vết xe đổ lần trước rồi, tôi rất sợ, đành phải làm đứa con bất hiếu.
Nhưng mỗi lần đến ngày lễ Tết tôi đều nhớ đến họ, trong lòng như có tảng đá lớn đè lên, rất khó chịu.
“Vậy anh trước giờ không nói cho vợ anh biết sao? Biết đâu cô ấy sẽ thông cảm chuyện này thì sao?”
“Tôi chưa từng nói, cũng không dám nói. Nếu như cô ấy chấp nhận, tôi nghĩ rằng mẹ vợ tôi cũng sẽ không chấp nhận. Tôi sống cùng với họ, ba vợ là người rất có tiếng tăm bên ngoài. Nếu như ba mẹ tôi đến rồi, không phải là bôi tro trát trấu vào mặt họ sao? Tôi cũng chỉ có thể tranh thủ những lúc ra ngoài công tác, học tập mà lén lén trở về thăm họ một lúc…
Cảm ơn bạn đã nghe tôi nói nhiều như vậy, bây giờ lòng tôi đã thấy nhẹ nhõm thoải mái hơn nhiều rồi”.
Sau khi tắt máy rồi, tôi vẫn không sao ngủ được.
Ai cũng bảo là con cái không chê mẹ xấu, chó không chê nhà nghèo, nhưng hãy nhìn xem chúng tôi đã làm gì đây?
Tôi hiểu được chỗ khó xử của Thiên Trì, cũng hiểu được nỗi khổ tâm của ba mẹ anh.
Nhưng họ lại không biết rằng cả hai đã đẩy người vô tội là tôi vào trong nghịch cảnh vô tình vô nghĩa.
……..
Trời vừa sáng, tôi liền đến gõ cửa phòng ban giám đốc, nói với ông ấy rằng những sự việc còn lại xin ông toàn quyền xử lý, tôi có chuyện vô cùng quan trọng cần phải làm ngay, mọi chuyện giờ đều phải trông cậy vào ông ấy. Sau đó, tôi vội thu dọn ít đồ, rồi đi thẳng ra trạm xe lửa. Cũng may, tôi đã bắt được chuyến xe lửa đầu tiên.
Con đường núi đó quả thật là rất khó đi.
Vừa mới bắt đầu hai chân đã mỏi đến không còn chút sức lực nào nữa, về sau bàn chân sưng phồng cả lên, không thể nào đi tiếp được nữa.
Ngay lúc giữa trưa, trời lại nắng gắt, tôi đành phải ngồi nghỉ bên đường một lúc.
Nước uống mang theo trên người gần như sắp uống hết cả rồi, mà tôi cũng không biết phía sau còn bao nhiêu lộ trình phải đi nữa.
Cởi giày, bóp cho mụn nước dưới chân chảy ra, lúc đó đau đến nỗi tôi khóc bật thành tiếng, thật sự muốn gọi điện bảo Thiên Trì đến rước tôi về nhà, nhưng lại thôi tôi phải có chịu đựng. Tôi lấy tay tóm lấy một nắm hoa cỏ lau ở ven đường lót vào dưới chân, cảm thấy bàn chân thoải mái hơn nhiều.
Nghĩ đến ba mẹ của Thiên Trì, bây giờ vẫn còn làm việc vất vả ở nhà, bàn chân bỗng nhiên tràn trề sức lực, đứng thẳng dậy mà tiếp tục đi tiếp về phía trước. Khi trưởng thôn dẫn tôi đến trước cửa nhà của Thiên Trì, một vùng trời kia, ráng chiều đỏ rực đang chiếu lên cây táo lâu năm trước cửa nhà họ.
Dưới cây táo, ông chú của Thiên Trì, không phải, ba của Thiên Trì đang ngồi ở đó, nhìn ông còn già hơn nhiều so với lúc đám cưới. Tay đang bóc những hạt bắp, cây gậy lặng lẽ dựa vào cái chân tàn tật kia của ông.
Mẹ thì quỳ ở dưới đất chuẩn bị thu dọn số bắp đã phơi xong, bàn tay bà đang gom những hạt bắp lại thành đống.
Tựa một bức tranh, mà trong bức tranh ấy chính là người cha người mẹ hoàn mỹ nhất trên đời này
Tôi từng bước từng bước đi về phía họ, ba vừa nhìn thấy tôi, quả bắp ông đang cầm trên tay liền rơi xuống đất, miệng há thật to, giật mình hỏi: “Con, sao con lại đến đây?”
Mẹ ở bên cạnh hỏi dò: “Ba nó à, ai đến vậy?”
“ Vợ…vợ của Thiên Trì”.
“Hả. Ở đâu?”, mẹ hoảng hốt dùng tay sờ soạng chung quanh để tìm về phía tôi.
Tôi khom lưng đặt hành lí xuống đất, sau đó dùng tay nắm chặt tay bà, quỳ mọp xuống đất, nghẹn ngào nói với ba mẹ rằng: “Ba! Mẹ! Con đến đón ba mẹ về nhà đây!”
Ba ho vài tiếng, nước mắt chảy dài khắp gương mặt chi chít nếp nhăn.
“Tôi đã nói rồi mà, thằng con của chúng ta không hề nuôi vô ích!”
Còn mẹ thì ôm chầm lấy tôi, từng hàng từng hàng nước mắt từ trong hốc mắt của bà chảy xuống cổ tôi.
Khi tôi dẫn ba mẹ đi, mọi người trong làng đều đốt pháo hoan hô.
Tôi một lần nữa lại thấy tự hào vì ba mẹ.
Khi Thiên Trì mở cửa ra, nhìn thấy ba và mẹ đứng ở bên trái bên phải tôi, không khỏi lấy làm kinh ngạc, người anh ngây như khúc gỗ, không nói một lời nào.
Tôi nói: “Thiên Trì, em chính là người đã đọc câu chuyện của anh đó, em đã đón ba mẹ chúng ta về rồi này. Ba mẹ hoàn mỹ như thế, sao anh lại nỡ để cho họ ở trong vùng núi xa xôi hẻo lánh được chứ?”
Thiên Trì khóc không thành tiếng, ôm chặt lấy tôi, hai hàng nước mắt lăn dài xuống cổ tôi giống như mẹ anh vậy.
Ba và mẹ, hai từ ngữ thần thánh, thiêng liêng bao quát hết thảy tình yêu trên thế gian này, thật đáng để cho chúng ta dùng cả đời để gọi.
Thứ Tư, 5 tháng 8, 2015
19:16
Unknown
Tin, Truyện cười, Vui cười
No comments
Cuộc sống cần những câu chuyện nhỏ để giúp bạn có được kinh nghiệm sống quý báu, hay ít ra nó cũng có thể giúp các bạn có được chút niềm vui trong những bộn bề này.
1. Mark Twain và người phụ nữ kiêu ngạo
Trong một bữa tiệc, Mark Twain ngồi đối diện với một người phụ nữ. Theo lẽ lịch sự, ông đã nói với người này: “Cô thật là xinh đẹp!”.
Người phụ nữ đó lại không hề cảm kích, mà còn cao ngạo nói: “Rất tiếc là tôi không có cách nào để nói lời khen tương tự như thế với ông!”.
Mark Twain rất bình thản, nói: “Không sao cả, cô có thể giống như tôi vậy, nói một lời nói dối là được rồi”.
Người phụ nữ nghe xong, xấu hổ quá, phải cúi gầm mặt xuống mà không nói được lời nào.
Gợi ý nhỏ:
Tảng đá mà bạn ném ra, người bị nó làm cho vấp té sẽ luôn luôn là chính bản thân bạn;
Bạn nói lời cay nghiệt, sau cùng cũng sẽ tự mình rước lấy nhục nhã mà thôi.
2. Chuột sa hũ gạo
Một con chuột rơi vào trong lu gạo, số gạo trong lu vẫn còn một nửa, sự cố ngoài ý muốn này khiến nó vui mừng không sao tả được.
Sau khi xác định là không có nguy hiểm gì, nó liền bắt đầu cuộc sống ăn rồi lại ngủ, ngủ rồi lại ăn trong cái lu gạo.
Rất mau, lu gạo sắp cạn kiệt, nhưng nó rốt cuộc vẫn không thoát khỏi sự cám dỗ của những hạt gạo, nên tiếp tục ở lại trong lu. Cuối cùng, gạo đã ăn hết, chuột ta mới phát hiện rằng mình không thể nhảy ra ngoài được nữa, lực bất tòng tâm.
Gợi ý nhỏ:
Cuộc đời của chúng ta xem như rất yên bình nhưng thật ra khắp nơi đều đầy rẫy nguy cơ, cần phải giữ cho mình quan niệm sống ổn định, từ đó mà biết cân nhắc đến an nguy.
3. Con thỏ câu cá bằng cà rốt
Ngày đầu tiên, chú thỏ con đi câu cá, không thu hoạch được gì cả.
Ngày thứ hai, nó lại đi câu cá, kết quả vẫn không đổi.
Ngày thứ ba, nó vừa đến nơi, một con cá lớn từ trong hồ nhảy lên, lớn tiếng quát: “Nếu như ngươi còn dám dùng cà rốt để làm đồ ăn cho cá, ta sẽ làm thịt ngươi”.
Gợi ý nhỏ:
Những gì bạn cho đi đều là những gì bạn muốn cho, chứ nó không nhất định là những gì mà đối phương muốn; thế nên điều bạn cho đi ấy trong con mắt người ta căn bản vốn không có giá trị gì cả. Hãy biết cân nhắc đến người khác để giá trị cuộc sống của bạn thêm ý nghĩa.
4. Bệnh nhân ung thư “tưởng rằng” cuộc phẫu thuật đã thành công
Tôi có một người bạn là bác sĩ. Một lần anh làm phẫu thuật cho bệnh nhân ung thư, sau khi mổ ra mới phát hiện chỗ bị viêm cắt bỏ không được, anh đành phải may lại, rồi đi giải thích tình huống với bệnh nhân. Bệnh nhân đó đến từ vùng quê, nghe không hiểu thuật ngữ y khoa, thế nên nghe xong thì vững tin rằng phẫu thuật xong rồi thì bệnh sẽ khỏi.
Bác sĩ không còn cách nào khác, đành phải để ông xuất viện.
Một năm sau tái khám, bệnh quả nhiên đã khỏi hẳn, các tế bào ung thư đã hoàn toàn biến mất.
Gợi ý nhỏ:
Tâm thái vui vẻ lạc quan chính là phương thức phẫu thuật tốt nhất vậy.
5. Nhân duyên vợ chồng
Năm đó, anh đang ngồi đợi bạn trong quán cà phê. Một người con gái bước đến hỏi: “Anh có phải là người mà dì Vương giới thiệu đến để xem mắt hay không?”.
Anh ngẩng đầu lên nhìn cô một cái, bất chợt phát hiện đây chính là mẫu người mình thích, lòng nghĩ thầm sao không “lỡ nhầm rồi đã nhầm cho trót luôn”, thế là vội vàng đáp: “Đúng vậy, mời ngồi”.
Ngày kết hôn, anh liền đem sự thật này nói với vợ, người vợ cười cười một cái, nói: “Em cũng không phải là đến xem mắt, chỉ là mượn cớ để bắt chuyện với anh thôi……”
Gợi ý nhỏ:
Khi cơ duyên đã đến rồi, thì đừng nên do dự mà hãy nắm chặt lấy nó.
6. Hoa khôi lớp xấu xí
Các sinh viên nữ công khai bỏ phiếu bầu chọn hoa khôi của lớp, Tiểu Mai là người có dung mạo bình thường nhưng cô đa đứng ra nói mọi người rằng: “Nếu như tôi được chọn, qua vài năm sau, các chị em ngồi ở đây có thể tự hào mà nói với chồng của mình rằng, ‘hồi em học đại học, em còn xinh đẹp hơn cả hoa khôi trong lớp cơ đấy!’”.
Kết quả là cô ấy đã được bầu chọn với số phiếu gần như tuyệt đối.
Gợi ý nhỏ:
Thuyết phục người khác ủng hộ bạn, không nhất định là phải chứng minh rằng bạn xuất sắc hơn người khác như thế nào, mà là cần để cho người ta biết được rằng nhờ có bạn mà họ mới trở nên ưu tú hơn và có nhiều thành tựu hơn.
7. Ông lão vứt bỏ đôi giày
Chuyến xe lửa đang chạy trên đường cao tốc, Gandhi không cẩn thận làm rơi một chiếc dép mới mua ra ngoài cửa sổ, mọi người chung quanh đều cảm thấy tiếc cho ông. Bất ngờ, ông liền ném ngay chiếc giày thứ hai ra ngoài cửa sổ đó. Hành động này của Gandhi khiến mọi người sửng sốt, thế là ông bèn từ tốn giải thích: “Chiếc giày này bất luận đắt đỏ như thế nào, đối với tôi mà nói nó đã không còn có ích gì nữa, nếu như có ai có thể nhặt được đôi giày, nói không chừng họ còn có thể mang vừa nó thì sao!”.
Gợi ý nhỏ:
Đối với nỗi thống khổ đã định sẵn là không thể vãn hồi, chi bằng hãy buông bỏ từ sớm.
8. Hai con hổ số phận khác nhau
Có hai con hổ, một con ở trong chuồng, một con nơi hoang dã.
Hai con hổ đều cho rằng hoàn cảnh của bản thân mình không tốt, đôi bên đều ngưỡng mộ đối phương, thế là chúng quyết định thay đổi thân phận với nhau. Lúc mới bắt đầu, cả hai đều vô cùng vui vẻ, nhưng không lâu sau đó, hai con hổ đều chết cả: một con vì đói mà chết, một con u sầu mà chết.
Gợi ý nhỏ:
Có những lúc, mọi người nhắm mắt làm ngơ đối với hạnh phúc của chính bản thân mình, để rồi luôn để mắt đến hạnh phúc của những người khác. Thật ra, những gì mà bạn đang có chính là những điều mà người khác phải ngưỡng vọng.
Cuộc đời là thế, nhiều chuyện xảy ra theo cách không thể ngờ tới, hy vọng sau khi đọc những câu chuyện này, mọi lúc mọi nơi ai cũng có thể tự nhắc nhở bạn thân mình vậy.
(Theo Tiểu Thiện/ cmoney)
Trong một bữa tiệc, Mark Twain ngồi đối diện với một người phụ nữ. Theo lẽ lịch sự, ông đã nói với người này: “Cô thật là xinh đẹp!”.
Người phụ nữ đó lại không hề cảm kích, mà còn cao ngạo nói: “Rất tiếc là tôi không có cách nào để nói lời khen tương tự như thế với ông!”.
Mark Twain rất bình thản, nói: “Không sao cả, cô có thể giống như tôi vậy, nói một lời nói dối là được rồi”.
Người phụ nữ nghe xong, xấu hổ quá, phải cúi gầm mặt xuống mà không nói được lời nào.
Gợi ý nhỏ:
Tảng đá mà bạn ném ra, người bị nó làm cho vấp té sẽ luôn luôn là chính bản thân bạn;
Bạn nói lời cay nghiệt, sau cùng cũng sẽ tự mình rước lấy nhục nhã mà thôi.
2. Chuột sa hũ gạo
Một con chuột rơi vào trong lu gạo, số gạo trong lu vẫn còn một nửa, sự cố ngoài ý muốn này khiến nó vui mừng không sao tả được.
Sau khi xác định là không có nguy hiểm gì, nó liền bắt đầu cuộc sống ăn rồi lại ngủ, ngủ rồi lại ăn trong cái lu gạo.
Rất mau, lu gạo sắp cạn kiệt, nhưng nó rốt cuộc vẫn không thoát khỏi sự cám dỗ của những hạt gạo, nên tiếp tục ở lại trong lu. Cuối cùng, gạo đã ăn hết, chuột ta mới phát hiện rằng mình không thể nhảy ra ngoài được nữa, lực bất tòng tâm.
Gợi ý nhỏ:
Cuộc đời của chúng ta xem như rất yên bình nhưng thật ra khắp nơi đều đầy rẫy nguy cơ, cần phải giữ cho mình quan niệm sống ổn định, từ đó mà biết cân nhắc đến an nguy.
3. Con thỏ câu cá bằng cà rốt
Ngày đầu tiên, chú thỏ con đi câu cá, không thu hoạch được gì cả.
Ngày thứ hai, nó lại đi câu cá, kết quả vẫn không đổi.
Ngày thứ ba, nó vừa đến nơi, một con cá lớn từ trong hồ nhảy lên, lớn tiếng quát: “Nếu như ngươi còn dám dùng cà rốt để làm đồ ăn cho cá, ta sẽ làm thịt ngươi”.
Gợi ý nhỏ:
Những gì bạn cho đi đều là những gì bạn muốn cho, chứ nó không nhất định là những gì mà đối phương muốn; thế nên điều bạn cho đi ấy trong con mắt người ta căn bản vốn không có giá trị gì cả. Hãy biết cân nhắc đến người khác để giá trị cuộc sống của bạn thêm ý nghĩa.
4. Bệnh nhân ung thư “tưởng rằng” cuộc phẫu thuật đã thành công
| Ảnh minh họa |
Bác sĩ không còn cách nào khác, đành phải để ông xuất viện.
Một năm sau tái khám, bệnh quả nhiên đã khỏi hẳn, các tế bào ung thư đã hoàn toàn biến mất.
Gợi ý nhỏ:
Tâm thái vui vẻ lạc quan chính là phương thức phẫu thuật tốt nhất vậy.
5. Nhân duyên vợ chồng
Năm đó, anh đang ngồi đợi bạn trong quán cà phê. Một người con gái bước đến hỏi: “Anh có phải là người mà dì Vương giới thiệu đến để xem mắt hay không?”.
Anh ngẩng đầu lên nhìn cô một cái, bất chợt phát hiện đây chính là mẫu người mình thích, lòng nghĩ thầm sao không “lỡ nhầm rồi đã nhầm cho trót luôn”, thế là vội vàng đáp: “Đúng vậy, mời ngồi”.
Ngày kết hôn, anh liền đem sự thật này nói với vợ, người vợ cười cười một cái, nói: “Em cũng không phải là đến xem mắt, chỉ là mượn cớ để bắt chuyện với anh thôi……”
Gợi ý nhỏ:
Khi cơ duyên đã đến rồi, thì đừng nên do dự mà hãy nắm chặt lấy nó.
6. Hoa khôi lớp xấu xí
Các sinh viên nữ công khai bỏ phiếu bầu chọn hoa khôi của lớp, Tiểu Mai là người có dung mạo bình thường nhưng cô đa đứng ra nói mọi người rằng: “Nếu như tôi được chọn, qua vài năm sau, các chị em ngồi ở đây có thể tự hào mà nói với chồng của mình rằng, ‘hồi em học đại học, em còn xinh đẹp hơn cả hoa khôi trong lớp cơ đấy!’”.
Kết quả là cô ấy đã được bầu chọn với số phiếu gần như tuyệt đối.
Gợi ý nhỏ:
Thuyết phục người khác ủng hộ bạn, không nhất định là phải chứng minh rằng bạn xuất sắc hơn người khác như thế nào, mà là cần để cho người ta biết được rằng nhờ có bạn mà họ mới trở nên ưu tú hơn và có nhiều thành tựu hơn.
7. Ông lão vứt bỏ đôi giày
| Ảnh minh họa |
Gợi ý nhỏ:
Đối với nỗi thống khổ đã định sẵn là không thể vãn hồi, chi bằng hãy buông bỏ từ sớm.
8. Hai con hổ số phận khác nhau
Có hai con hổ, một con ở trong chuồng, một con nơi hoang dã.
Hai con hổ đều cho rằng hoàn cảnh của bản thân mình không tốt, đôi bên đều ngưỡng mộ đối phương, thế là chúng quyết định thay đổi thân phận với nhau. Lúc mới bắt đầu, cả hai đều vô cùng vui vẻ, nhưng không lâu sau đó, hai con hổ đều chết cả: một con vì đói mà chết, một con u sầu mà chết.
Gợi ý nhỏ:
Có những lúc, mọi người nhắm mắt làm ngơ đối với hạnh phúc của chính bản thân mình, để rồi luôn để mắt đến hạnh phúc của những người khác. Thật ra, những gì mà bạn đang có chính là những điều mà người khác phải ngưỡng vọng.
Cuộc đời là thế, nhiều chuyện xảy ra theo cách không thể ngờ tới, hy vọng sau khi đọc những câu chuyện này, mọi lúc mọi nơi ai cũng có thể tự nhắc nhở bạn thân mình vậy.
(Theo Tiểu Thiện/ cmoney)
Thứ Bảy, 27 tháng 6, 2015
01:18
Unknown
Mẹo vặt, Tin
No comments
Không cần sử dụng những công cụ chỉnh sửa hình ảnh cao siêu, chỉ cần một phần mềm crop và ghép 2 bức ảnh đơn giản (vd MS Paint), Stephen McMennamy cũng có thể tạo được loạt ảnh ấn tượng với chủ đề #combophoto. Stephen McMennay, một Art Director đã chụp 2 tấm ảnh có phông nền tương tự nhau, sau đó ghép chúng lại sao cho mép hình hài hòa và liền mạch nhất có thể, kết quả là anh có được những tấm ảnh rất ấn tượng.
Ban đầu Stephen sử dụng iPhone để chụp ảnh, về sau anh chuyển qua dSLR để có chất lượng ảnh tốt hơn, với những cảnh chụp từ trên cao thì anh dùng thêm drone.
Bức ảnh ghép giữa một nĩa mì ống và chiếc xe thang nâng, nhìn thoáng qua chúng ta
có cảm giác xe đang xúc cuộn mì to khổng lồ.
Chiếc xe tải chở đầy cereal đầy màu sắc.
Cây dù giấy dùng che nắng trên bờ biển.
Trượt tuyết trên một cây kem quế.
Cây cọ làm bằng tóc.
Tai nghe bánh donut.
Xe máy xúc đang múc kem.
Bên trong gói thuốc lá lại là món khoai tây chiên.
Chiếc xe ủi đất này lại có cây kem socola ngon lành.
Nhìn cảnh này làm mình nhớ lại phim "Honey, I Shrunk the Kids (1989)".
Cây kem quế khổng lồ.
Máy dậm nền cầm tay.
Điếu thuốc lá khổng lồ.
Trái thơm bằng sắt.
Chiếc vòi phun ra tóc.
Cà rốt.
Chiếc máy xúc này có cầu trục là càng ghẹ.
Hút nước.
Nắm đấm cà chua.
Dùng cưa máy cắt bơ.
Cherry mirage.
Bong bóng màu xanh.
Ban đầu Stephen sử dụng iPhone để chụp ảnh, về sau anh chuyển qua dSLR để có chất lượng ảnh tốt hơn, với những cảnh chụp từ trên cao thì anh dùng thêm drone.
Bức ảnh ghép giữa một nĩa mì ống và chiếc xe thang nâng, nhìn thoáng qua chúng ta
có cảm giác xe đang xúc cuộn mì to khổng lồ.
Chiếc xe tải chở đầy cereal đầy màu sắc.
Cây dù giấy dùng che nắng trên bờ biển.
Trượt tuyết trên một cây kem quế.
Cây cọ làm bằng tóc.
Tai nghe bánh donut.
Xe máy xúc đang múc kem.
Bên trong gói thuốc lá lại là món khoai tây chiên.
Chiếc xe ủi đất này lại có cây kem socola ngon lành.
Nhìn cảnh này làm mình nhớ lại phim "Honey, I Shrunk the Kids (1989)".
Cây kem quế khổng lồ.
Máy dậm nền cầm tay.
Điếu thuốc lá khổng lồ.
Trái thơm bằng sắt.
Chiếc vòi phun ra tóc.
Cà rốt.
Chiếc máy xúc này có cầu trục là càng ghẹ.
Hút nước.
Nắm đấm cà chua.
Dùng cưa máy cắt bơ.
Cherry mirage.
Bong bóng màu xanh.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



















