Hiển thị các bài đăng có nhãn Những người tài năng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Những người tài năng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 10 tháng 10, 2015

Gắn bó máu thịt với thành phố, họa sĩ khiến người xem lặng đi trước những khoảnh khắc bình dị của khu phố nhuốm màu thời gian.
Ngõ nhỏ, cây bàng góc phố, mái ngói rêu phong... là những hình ảnh quen thuộc gợi không gian phố cổ Hà Nội. Phạm Bình Chương họa lại những phong cảnh ấy với vẻ đẹp cổ kính. Trong ảnh là tác phẩm Sau nhà.
 
Sinh ra và lớn lên trong lòng phố cổ, Phạm Bình Chương gắn bó máu thịt với nơi này. Chứng kiến những ồn ào, xô bồ lấn át những giá trị nghìn năm, người họa sĩ chọn cách vẽ để lưu lại một vùng địa lý, một không gian văn hóa, lịch sử. Trong ảnh là tác phẩm Cửa sổ nhà bên.
 
Chọn chất liệu sơn dầu và theo đuổi trường phái hiện thực, mỗi bức tranh của anh đều mang tới cảm giác chân thực. Ai từng sống hoặc đi qua khu phố cổ đều nhận ra vẻ đẹp yên bình trong tranh Bình Chương. Trong ảnh là tác phẩm Lối cũ.
 
Họa sĩ cho biết Hà Nội bây giờ đã ồn ào náo nhiệt, nhưng đôi khi lang thang trên phố, anh vẫn bắt gặp những khoảnh khắc yên lành. Để họa lại nơi chốn ấy, Bình Chương phải quan sát thật kỹ tại nhiều thời điểm, chụp lại ảnh, vẽ ký họa... Hình ảnh vẽ trên tranh đôi khi khác xa với địa điểm thực tế anh vẽ, song cái hồn cốt của nó vẫn được lưu giữ. Trong ảnh là tác phẩm Ngõ đôi.
 
Hà Nội là chủ đề gắn bó với Bình Chương. Trong khoảng năm năm trở lại đây, anh vẽ khoảng 100 bức tranh với đề tài phố cổ Hà Nội. Trong ảnh là tác phẩm Ngõ Đông Thái
 
Kể cả khi vẽ tranh với đề tài con người, cảnh sinh hoạt, Bình Chương vẫn chọn những nội dung gợi hình ảnh xưa cũ. Trong ảnh là tác phẩm Tâm tình.
 
Cây bàng xuất hiện nhiều trong tranh Bình Chương, nhưng mỗi bức mang một vẻ đẹp riêng. Khi thì anh họa cây bàng lá đỏ vào cuối thu, khi là chùm lá xanh non vào trưa đầu hè, lúc là cành khẳng khiu trong đêm đông. 
 
Tác phẩm Đối thoại là sự đan xen của những điều mới - cũ. 
 
Phạm Bình Chương sinh năm 1973, tốt nghiệp Đại học Mỹ thuật Việt Nam. Bên cạnh sáng tác, anh còn là giảng viên Đại học Mỹ thuật, sáng lập trung tâm mỹ thuật Cọ xinh. Trong ảnh là tác phẩm Tạnh mưa.
 
Anh đã có bốn triển lãm cá nhân, đều gắn với mảng đề tài Hà Nội: "Xuống phố 1", "Xuống phố 2" (tại Hà Nội), "Câu chuyện bên lề đường" (TP HCM) và "Golden Palace" (Mỹ). Bình Chương nói Hà Nội với anh đúng là mảnh đất vàng như tên cuộc triển lãm tại Mỹ.
Trong ảnh là tác phẩm Đường về nhà.
 
Tranh vẽ của Bình Chương được nhiều người yêu mến. Họa sĩ tiết lộ nhiều bức tranh của anh được bán cho công chúng mỹ thuật tại Mỹ, châu Âu. Trong ảnh là tác phẩm Vũ điệu.
 
Từng vẽ qua trừu tượng, siêu thực, thời gian này Phạm Bình Chương gắn bó với trường phái hiện thực. Anh còn là trưởng nhóm họa sĩ hiện thực (thành lập năm 2014) tập hợp các họa sĩ vẽ cùng trường phái này tại Việt Nam.
 
Theo Lam Thu http://giaitri.vnexpress.net/

Thứ Hai, 8 tháng 6, 2015

Anh Pabst là một nghệ sĩ vẽ chân dung chuyên nghiệp và nhiệt huyết, anh muốn truyền cảm hứng cho mọi người để tạo ra những tác phẩm đẹp và chân thực qua đoạn video trên. Anh muốn chỉ cho bạn rằng bạn có thể làm được mọi điều với sự kỳ diệu của hội họa.


Với hướng dẫn từng bước một, bạn sẽ học được cách vẽ một con mắt trông rất thật. Tất cả những gì bạn cần là chọn một thể loại tranh (sơn dầu, acrylic, hoặc màu nước), một tấm vải và những chiếc cọ vẽ khô. Với sự quan sát và thực hành thật kỹ lưỡng, bạn sẽ có thể nhanh chóng hoàn thành tác phẩm của mình như một họa sĩ chuyên nghiệp.

Thứ Bảy, 23 tháng 5, 2015


 Không chỉ đảm bảo được kết cấu bền vững, ngôi nhà còn rất đẹp, thanh lịch và tiện nghi.

Rời bỏ sự nghiệp tươi sáng ở New York (Mỹ), Elora Hardy tới Bali (Indonesia) để xây những ngôi nhà tre. Cô cùng những cộng sự của mình và người dân bản địa tìm tòi, cải tiến việc sử dụng tre xây nhà.
Nguồn cảm hứng của Elora tới từ người cha của cô. Ông đã sử dụng tre để xây dựng tất cả các công trình của mình. 6 năm trước, ông xây dựng một ngôi trường ở Bali với nguyên liệu chủ yếu là tre. Elora nhận ra độ bền bỉ, vẻ đẹp của tre và quyết định sử dụng trong các công trình của mình.
Đây là nguồn nguyên liệu có khả năng tái tạo rất nhanh, một trong những loại cây phát triển tốt nhất. Tre có khả năng chịu lực không kém gì thép. Điểm yếu duy nhất là dễ bị sâu bệnh và ẩm mốc. Tuy nhiên, Elora và một số kiến trúc sư trên thế giới đã biết cách xử lý để có được nguồn vật liệu tốt.

Elora tập hợp một nhóm các kiến trúc sư, nhà thiết kế, các thợ thủ công lành nghề thành nhóm Ibuku (Mẹ Trái đất của tôi). Trong 5 năm qua, họ đã xây dựng 50 công trình độc đáo, phần lớn ở Bali. Trong đó có cả những khu nghỉ tiện nghi, nhà ở bao quanh bởi vườn cây, những cây cầu hoàn toàn bằng tre.

Đường dẫn vào ngôi nhà 6 tầng bằng tre là một cây cầu mái vòm cong. Những người thiết kế và thi công luôn tìm những giải pháp sáng tạo để ngôi nhà vừa thân thiện, vừa tiện nghi và đẹp nhất có thể.

Phòng khách nằm ở tầng 4 nhìn ra những khung cảnh xanh mát bên ngoài. Một số phòng có cửa sổ lớn để có điều hòa không khí, tránh các loại muỗi bọ.

Chất liệu tre khiến ngôi nhà có cảm giác nhẹ nhàng, thanh lịch, đem lại sự thư thái cho người sống trong nhà.

Khu phòng tắm tiện nghi không kém các khu nghỉ dưỡng sang trọng.

Chỉ sử dụng một chất liệu nhưng nhiều hình thức khác nhau khiến ngôi nhà có vẻ đẹp tinh tế.

Những người thiết kế luôn đặt ra những câu hỏi: "Tại sao cửa phải vuông vắn mà không thể tròn, uốn lượn?". Nhờ đó, ngôi nhà có nhiều kiểu cửa, vách, sàn phong phú.

Có khoảng 1.400 chủng loại tre trên thế giới với các màu sắc, kích thước khác biệt nên các KTS có thể thỏa sức sáng tạo.


Ngôi nhà với không gian mở, hạn chế cửa sổ, vách ngăn lung linh trong ánh đèn giống như chiếc đèn lồng tre.
Theo VnExpress

Thứ Năm, 26 tháng 5, 2011



Đây là các bạn làm phim.

Thứ Hai, 20 tháng 12, 2010



Sinh năm 1968 ở thành phố Manchester, Anh quốc, Rob Hefferan có khả năng vẽ tranh sơn dầu đẹp và thật đến khó tin. Hãy vào website của ông để có thêm thông tin chi tiết.






































Nguồn: http://forum.vietyo.com/topic/nhung-buc-tranh-ve-nhu-that-den-kho-tin-cua-rob-hefferan-49191.html

Thứ Sáu, 5 tháng 11, 2010

Tháng 10.2002, tại Anh, người ta đã chế tạo và thử nghiệm một thiết bị bay độc nhất vô nhị làm bằng gỗ, lông chim và chất bài tiết của con bọ dừa như Leonardo khởi thảo cách đây 500 năm. Đó là nguyên mẫu của chiếc dù hiện đại và tàu lượn hiện đại. Bằng những phát minh của mình, ông đã chứng minh con người có thể bay ở thời đại mà chưa ai dám mơ tưởng tới điều kỳ diệu đó.

Ngay từ năm 1483, Leonardo đã ghi lại bên lề bản vẽ: “Nếu như người ta tìm được một tấm vải gai có chiều rộng và chiều cao 12 ácđơ (đơn vị đo chiều dài Anh bằng 91,44 cm) thì anh ta có thể nhảy xuống từ bất cứ độ cao nào mà không việc gì”.

Năm 1777, một tử tù người Pháp tên là Jean Dumie chấp nhận việc thử nghiệm “cái áo khoác biết bay” do giáo sư Fontagie chế tạo theo những phác họa của Leonardo. Với Jean Dumie, đây là một canh bạc: Nếu thoát chết sau cú nhảy, cơ quan thực thi pháp luật sẽ không có quyền lấy đi mạng sống của anh nữa. Dumie đã thực hiện cú nhảy từ trên mái ngọn tháp canh của nhà tù và đã sống.

Bản sao chính xác của chiếc khinh khí cầu mà Leonardo miêu tả mới đây đã được một người Anh tên là Edrian Nicolas thử nghiệm. Trên một thiết bị nặng 85 kg được chế tạo bằng những vật liệu vốn sẵn có ở thời Trung cổ, anh ta đã bay được gần 2.500 m trên những cánh đồng ở Nam Phi. Chiếc khí cầu này đã lên cao tới 3.000 m, bất chấp dự đoán của các chuyên gia rằng "cái hộp vớ vẩn bằng gỗ và vải gai" này không thể bay được. Người thử nghiệm khẳng định rằng, trong lúc bay, chính Leonardo đã “phù hộ độ trì” cho anh ta theo lời cầu nguyện của mình.
Trong lĩnh vực kỹ thuật quân sự do Leonardo phát minh, “con rùa gỗ" (mô hình của chiếc ôtô hòm bọc thép) cách đây 500 năm chính là tiền thân của chiếc xe tăng hiện đại. Bên trong “con rùa” có thể chứa được 12 người: 8 người được bố trí bên những lỗ châu mai có nhiệm vụ nã súng vào đối phương, một người ở phía trên để quan sát chiến trường, những người còn lại điều khiển sự chuyển động của “con rùa”.

Khó có thể liệt kê hết những phát minh của Leonardo. Càng ngày thế giới càng thấy rõ rằng con người kỳ cục này đã vượt trước thời đại mình không phải là 500 năm mà nhiều hơn thế. Ngày nay, chúng ta chỉ mới bắt đầu hiểu vài ý tưởng của ông. Ôtô, máy bay, khí cầu chỉ là một số ít ỏi trong những bản thiết kế do ông khởi thảo.

Mới đây, tại kỳ họp lần thứ 40 tại “Chuyên đề về Vinci” diễn ra ở Florence, một kỹ sư cơ khí Mỹ - ông Elling Roshaim - đã tuyên bố: Bức vẽ trứ danh của Leonardo trong tập “Bản thảo Đại Tây Dương", vốn được coi là nguyên mẫu của chiếc xe ô tô hiện đại, kỳ thực “là sự mô tả robot được chương trình hóa”.

Với sự hỗ trợ của các phim dương bản và sự tái hiện số trên máy tính, Roshaim giải thích rằng: Một trong những hình vẽ của tập bản thảo do Leonardo thực hiện năm 1478, ở tuổi 26, chính là thiết bị tự động được chương trình hóa, có khả năng khắc phục một hành trình rõ rệt, dừng lại, quay phải và quay trái theo chương trình được định sẵn cho nó.

Một số nhà nghiên cứu còn nhìn thấy trong những bản vẽ của Leonardo nguyên mẫu của máy tính tương lai, máy chụp ảnh số, vô tuyến truyền hình...

Da Vinci - người đến từ tương lai?

Trong tập “ghi chép” của Leonardo, chúng ta đọc được những lời tiên đoán thiên tài về những thành tựu tương lai của khoa học kỹ thuật:

Về máy điện thoại: “Người ta sẽ nói chuyện với nhau từ những đất nước xa xôi nhất và sẽ trả lời nhau cứ y như đang ở cạnh nhau”.

Về ghi hình và tiếng trên băng: “Người ta sẽ đi lại mà không chuyển động, có thể nói với người vắng mặt, lắng nghe người im lặng”.

Về việc phát hình trên vô tuyến: “Mọi người trong nháy mắt sẽ tản ra khắp nơi trên thế giới mà không di chuyển khỏi vị trí”...

Những dự đoán như vậy về tương lai chiếm hàng trăm trang viết. Và ngày nay, không phải tất cả những dự đoán ấy đều được hiểu rõ. Tất cả những hiện tượng như thần thuật bay lên, khả năng ngoại cảm, thần giao cách cảm... đều được Leonardo miêu tả.

Trong những trang viết của Leonardo, người ta thậm chí còn tìm thấy cả sự miêu tả người cá. Ông là người đề xuất những ý tưởng về tàu thủy, xe đạp, máy bay trực thăng, chiến hạm bọc thép, thấu kính tiếp điểm, kính viễn vọng mà nhờ nó “có thể nhìn thấy được mặt trăng và các vì sao ở mức phóng đại”...

Từ đâu mà Leonardo đã học được tất cả những điều đó? Liệu ông có thể đơn thương độc mã phát minh ra tất cả những điều kỳ diệu ấy không? Do đâu mà ông biết chuyện gì sẽ xảy ra? Những thắc mắc khó giải thích này khiến nhiều người có ý nghĩ rằng, Leonardo đã đến từ tương lai, nơi mà những công nghệ như vậy từ lâu đã trở thành hiện thực

Theo Sức Khỏe & Đời Sống

Categories

Popular Posts

Blogger Templates